Chuyển đến nội dung chính

Vẫn còn căn bệnh thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm trong mùa Covid-19


Hiện nay, thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm đang trở thành căn bệnh ngày càng trầm trọng, lây lan trong xã hội. Dân tộc ta vốn có truyền thống đoàn kết, “tương thân, tương ái”, “thương người như thể thương thân”, “lá lành đùm lá rách”… Truyền thống ấy luôn được Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh quan tâm, vun đắp nhằm mục tiêu xây dựng một nước Việt Nam: Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.

Hơn 30 năm đổi mới, đất nước đã đạt được những thành tựu to lớn có ý nghĩa lịch sử; kinh tế ngày càng khởi sắc, đời sống người dân ngày càng được cải thiện. Song, những tác động từ mặt trái của nền kinh tế thị trường, sự du nhập lối sống nước ngoài, nhất là lối sống thực dụng không phù hợp với truyền thống văn hóa và đạo lý dân tộc đã khiến một bộ phận trong xã hội ngày càng trở nên vô cảm, thờ ơ, thiếu trách nhiệm và trở thành căn bệnh làm mờ nhạt những truyền thống tốt đẹp đó.
Hiện nay, trên nhiều diễn đàn, các phương tiện thông tin truyền thông đã cảnh báo và đưa nhiều minh chứng về sự thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm gây bức xúc trong xã hội. Thờ ơ, vô cảm đã cho thấy sự thể hiện trơ lì về cảm xúc, dửng dưng trước các sự việc xung quanh; thờ ơ với nỗi đau khổ, mất mát của người khác, chỉ biết quan tâm đến lợi ích của mình. Chính sự thờ ơ, vô cảm ấy mà thấy tốt không ủng hộ, thấy xấu không lên án, ngại va chạm tạo điều kiện, tiếp tay cho cái xấu, cái ác nảy nở.
Không thể đổ lỗi cho nền kinh tế thị trường. Bởi lẽ, trong xã hội vẫn không thiếu những người tốt, những câu chuyện về “người tử tế”, những câu chuyện ấm áp lòng người như những hiệp sĩ đường phố, về người đi xây cầu từ thiện, những tấm gương quên mình cứu người giữa dòng nước lũ; tấm lòng của các nhà hảo tâm chung tay ủng hộ những mảnh đời khó khăn, bất hạnh trong cơn hoạn nạn… đã góp phần xây dựng lối sống hướng thiện, một xã hội, cộng đồng tốt đẹp, nhân văn…
Để chữa trị căn bệnh này cần phát huy vai trò, sức mạnh của toàn dân. Đẩy mạnh các hoạt động giáo dục, tuyên truyền làm thức dậy tình thương yêu con người, đồng loại, sự hy sinh và trách nhiệm đối với xã hội. Đồng thời, phát huy vai trò của các cơ quan chức năng, chính quyền các cấp, các tổ chức đoàn thể chính trị, xã hội và cá nhân trong đấu tranh, ngăn ngừa căn bệnh thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm; khuyến khích các hoạt động nhân ái, bao dung, nghĩa hiệp, chống lại cái xấu, vun đắp và xây dựng những giá trị văn hóa, đạo đức truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

LÒNG YÊU NƯỚC HAY TIẾP TAY CHO GIẶC? (P1)

Tôi không biết có “công cụ” nào để đo “lòng yêu nước” hay không. Ví dụ như, anh A yêu nước hơn anh B 1.000.000 gram chẳng hạn. Vậy nên, cũng sẽ khó để nói rằng, ai yêu nước hơn ai. Tranh luận về lòng yêu nước, có lẽ nên gọi thẳng hành vi, chỉ thẳng thái độ và ngôn từ, đồng thời, chỉ rõ những “ẩn ý” của ngôn từ… thì sẽ rõ ràng hơn về cái gọi là: “Yêu nước”. Về khái niệm: Yêu nước là gì?

LÊ VĂN DŨNG (DŨNG VOVA) VÀ NHỮNG CHIÊU TRÒ BẨN THỈU

Lê Văn Dũng (Dũng Vova) sinh ngày 10/10/1970, trú tại 54B Hà Trì, phường Hà Cầu, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội. Lê Văn Dũng là một trong những kẻ cầm đầu nhóm phản động “NoU Hà Nội” (Nhóm đã chia sẻ rất nhiều bài của RFA và BBC,… và tự cho rằng hành động biểu tình tự phát của chúng là thể hiện tinh thần yêu nước, yêu dân tộc), Hội bầu bí tương thân, thường xuyên tham gia biểu tình “chống Trung Quốc”. Lê Văn Dũng được biết đến là một kẻ “già đầu” chuyên chống phá chính quyền quyết liệt thông qua việc tung tin đồn thất thiệt, xuyên tạc chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và vu cáo chính quyền.

LÒNG YÊU NƯỚC HAY TIẾP TAY CHO GIẶC? (P2)

Thế cái Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng viết gì? Đầu tiên, phải quay lại cái “nguồn gốc” phát sinh ra cái Công hàm kia… đó là Tuyên bố của Chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa vào ngày 04/09/1958. Cụ thể nội dung bản tuyên bố: "Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa nay tuyên bố: