Chuyển đến nội dung chính

Vai trò quản lý của Nhà nước đang bị “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” làm suy yếu


Có nhiều bạn đọc thắc mắc hiện tượng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có ảnh hưởng thế nào tới vai trò quản lý của Nhà nước đối với xã hội, thậm chí có người còn ngây thơ cho rằng: “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” không ảnh hưởng gì đến vai trò quản lý, điều hành của Nhà nước”.
Nhưng thực tế thì nó có tác động, ảnh hưởng rất lớn đến vai trò quản lý, điều hành của Nhà nước, làm suy giảm dẫn đến mất vai trò quản lý của Nhà nước. Sở dĩ như vậy là vì:

“Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong bộ máy Nhà nước sẽ diễn ra trong các tổ chức của bộ máy Nhà nước, chính quyền các cấp từ Trung ương tới cơ sở và diễn ra trong mỗi cán bộ, công chức, viên chức. “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” sẽ tác động đến việc hoạch định chủ trương, chính sách của Nhà nước và cả trong quá trình triển khai, tổ chức thực hiện các chủ trương, chính sách này. Tức là “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” diễn ra trên cả phương diện lập pháp, tư pháp và hành pháp. Khi “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” diễn ra ở bộ máy Nhà nước sẽ làm cho bản chất Nhà nước kiểu mới - Nhà nước của dân, do dân, vì dân bị suy giảm và có thể dẫn tới sự biến chất của bộ máy Nhà nước. Nhà nước sẽ không còn thực hiện tốt vai trò, chức năng, nhiệm vụ của mình trong quản lý, điều hành xã hội, nhất là trong điều kiện hiện nay nước ta đang thực hiện nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và mở cửa, hội nhập quốc tế. Khi “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” diễn ra trong đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức sẽ làm cho đội ngũ này không còn là “công bộc” của dân, sống xa dân, quan liêu, hách dịch, ức hiếp nhân dân, không còn vì lợi ích của dân. Quan hệ giữa nhân dân với chính quyền Nhà nước, nhất là quan hệ giữa nhân dân với đội ngũ cán bộ công chức, viên chức ngày càng trở nên lỏng lẻo, thậm chí sẽ dẫn đến sự đối lập giữa nhân dân và chính quyền. Điều đó dẫn tới sự suy giảm niềm tin của nhân dân đối với cán bộ, công chức, viên chức, khiến cho mọi lời nói, việc làm của đội ngũ này không còn sức thuyết phục, động viên, cổ vũ nhân dân noi theo, làm cho mọi chủ trương, chính sách, pháp luật của Nhà nước không được thực hiện nghiêm túc.
Càng ngày, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” càng làm mất vai trò quản lý điều hành của Nhà nước đối với xã hội. Quần chúng nhân dân sẽ không còn đồng tình, ủng hộ các chính sách của Nhà nước, thậm chí là phản đối, chống đối lại các chính sách. Như vậy ta có thể thấy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là hết sức nguy hiểm đối với bộ máy Nhà nước và mọi cán bộ, công chức, viên chức, do đó việc phòng, chống hiện tượng này là hết sức cấp thiết và là trách nhiệm của mọi cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức trong bộ máy Nhà nước.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

LÒNG YÊU NƯỚC HAY TIẾP TAY CHO GIẶC? (P1)

Tôi không biết có “công cụ” nào để đo “lòng yêu nước” hay không. Ví dụ như, anh A yêu nước hơn anh B 1.000.000 gram chẳng hạn. Vậy nên, cũng sẽ khó để nói rằng, ai yêu nước hơn ai. Tranh luận về lòng yêu nước, có lẽ nên gọi thẳng hành vi, chỉ thẳng thái độ và ngôn từ, đồng thời, chỉ rõ những “ẩn ý” của ngôn từ… thì sẽ rõ ràng hơn về cái gọi là: “Yêu nước”. Về khái niệm: Yêu nước là gì?

“Cắt xén, đánh tráo khái niệm” để chống phá Đảng, Nhà nước - thủ đoạn mới của thế lực thù địch

Những ngày đầu năm 2020, các thế lực thù địch, phản động tán phát trên các trang mạng xã hội nhiều tài liệu xuyên tạc phát biểu của các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta. Đáng chú ý là xuyên tạc nội dung phát biểu của đồng chí Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam tại Hội nghị Trung ương lần thứ 12, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X, năm 2010: “Năm 2020 Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hiện đại” nhằm đánh lừa dư luận, gây hoài nghi trong quần chúng nhân dân. Ba điểm cơ bản sau sẽ góp phần nhận thức rõ bản chất sự việc:

BA CƠ HỘI THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC VÀ HÒA HỢP DÂN TỘC MÀ NHỮNG KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC VIỆT NAM ĐÃ BỎ QUA (P3)

3- Lần thứ ba: Xé bỏ Hiệp định Paris 1973 để trở thành “những kẻ ăn mày nơi đất khách”. Sau 13 năm kiên trì kháng chiến, tháng 10-1968, những người Việt Nam yêu nước dưới sự lãnh đạo của Đảng Lao động Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã buộc đế quốc Mỹ phải ngồi vào bàn đám phán hòa bình ở Hội nghị Paris. Thế giới gọi đây là một cuộc đàm phán marathon vì hòa bình kéo dài nhất lịch sử các cuộc chiến tranh qua gần 5 năm đàm phán, với 201 phiên họp công khai, 45 cuộc gặp riêng giữa Việt Nam và Mỹ, hơn 500 buổi họp báo và gần 1.000 cuộc phỏng vấn.